
NSƯT Lê Vi trong phim "Cây bạch đàn vô danh". Ảnh: Hãng phim truyện VN
Gia đình NSƯT Lê Vi kinh doanh homestay. Lê Vi dành phần lớn thời gian để chăm sóc gia đình, vườn tược và tu luyện Phật pháp.
Chị đã có cuộc trò chuyện với phóng viên Lao Động về niềm vui, hạnh phúc và nỗi nhớ nhà sau 20 năm ở Pháp.
Ở Pháp, thời điểm nào trong năm dễ khiến chị nhớ nhà nhất?
Có lẽ là Tết. Thường tôi sẽ cố gắng thu xếp về Hà Nội mỗi dịp Tết Nguyên đán, tuy nhiên, không phải năm nào cũng thực hiện được.
Giờ đây mỗi khi về nhà vào dịp Tết, quan sát xung quanh, tôi thấy nhiều chị em có tâm lý “sợ Tết”. Không chỉ vì Tết phải tất tưởi sắm sửa, dọn dẹp, nấu nướng... mà điều khiến mọi người mệt mỏi có lẽ là những “thủ tục” thăm hỏi quà cáp đan chéo nhau trước Tết cùng những bao lì xì đầu năm đã trở thành gánh nặng tâm lý vì “nét đẹp văn hóa truyền thống” ấy đã không còn giữ được nguyên nghĩa nữa.
Càng xa nhà tôi lại càng thấm thía cảm giác đầm ấm bên người thân trong khoảnh khắc giao thừa hòa giữa đất trời và con người. Tết Việt Nam rất độc đáo, đặc biệt.
Cứ mỗi năm Tết đến, tôi lại nhớ về khung cảnh thời thơ ấu. Tết ngày ấy thật bình dị, bộ quần áo mới thoảng mùi thuốc pháo (đi nhặt pháo trên phố) và bao lì xì lúc đó là niềm vui khôn tả.
Quanh năm đời sống thiếu thốn, chỉ đến Tết mới được đủ đầy hơn một chút, đến Tết mới được ăn những món ngon như bánh chưng, chân giò... Tết còn đến với cả sự linh thiêng của đêm giao thừa.
Bây giờ, cuộc sống dư thừa quá, quanh năm thức ăn đủ đầy, người ta lại mất đi cảm giác “thèm”.
“Chất Việt” hiện diện như thế nào trong gia đình chị ở Pháp?
Tôi vẫn háo hức đón Tết Việt theo lịch âm. Tôi vẫn cuống cuồng lo toan để kịp thắp hương đúng khoảnh khắc giao thừa theo giờ Việt Nam như khi còn ở nhà vào mỗi đêm 30.
Trong vườn nhà ở Pháp, tôi trồng hoa đào và cố gắng chăm sóc để hoa nở đúng dịp Tết.
Tôi lại tận hưởng quãng thời gian đó. Tôi dùng thời gian để gìn giữ, nâng niu những giá trị văn hóa đã thấm sâu trong tâm mình.
Sau ngần ấy năm trôi qua, tôi vẫn nhớ căn gác nhỏ trên đường Phan Đình Phùng. Tuổi thơ chị em tôi đã trải qua ở đó. Vẫn nhớ ngày Tết đi nhặt pháo, được ăn mứt, được nhận phong bao lì xì năm xu, một hào như thế nào...

Trong gia đình, chị thấy mình giống ai nhất?
Tôi giống mẹ và cũng hợp với mẹ nhất. Tôi là con gái út nên luôn “bám” mẹ. Trước khi sang Pháp, gia đình tôi luôn sống cùng mẹ.
Về nghệ thuật, có lẽ tôi chịu ảnh hưởng nhiều nhất từ chị Lê Vân. Con đường đi của chúng tôi, một cách vô tình lại rất giống nhau.
Tôi và chị Vân cùng học trường múa. Khi chị Vân ra trường, trở thành ngôi sao ba lê và điện ảnh thì tôi mới bắt đầu bước vào năm thứ nhất. Vài năm sau đó, tôi cũng bắt đầu tham gia đóng phim từ vai nhỏ đến vai lớn.
Tôi tự hào về chị nhưng việc nỗ lực học tập không phải để mong được như chị. Dường như số phận đã sắp đặt con đường của chúng tôi rất giống nhau, kể cả đến khi dừng lại cũng đều rất sớm.
Trên trang cá nhân chị đăng nhiều ảnh chụp cùng mẹ và 2 chị gái. Có bức ảnh bốn mẹ con chị cùng mặc áo dài rất hoài cổ. Hẳn đó là bức ảnh đặc biệt?
Bức ảnh đó chụp đúng vào dịp Tết 2018. Sau nhiều năm tôi không thể thu xếp về Việt Nam dịp Tết nên tôi đã có ý tưởng cả bốn mẹ con mặc áo dài thời xưa chụp bộ ảnh kỷ niệm cho ấn tượng.
Khi tôi đăng ảnh trên Facebook cá nhân, rất nhiều người thích và tôi đã rất vui vì một thời gian sau mốt áo dài thụng như vậy đã thịnh hành trở lại đến hôm nay.
Trước đó vài năm, theo trào lưu, nhiều nhà thiết kế đã biến tấu phá cách áo dài cho phù hợp với thời đại.
Nhưng giá trị của tà áo dài truyền thống chính là sự tôn vinh vẻ đẹp thanh lịch, nền nã, dịu dàng và kín đáo - phẩm chất thuần Việt của phụ nữ Việt Nam..
Ở chị luôn toát lên phong thái của một phụ nữ truyền thống, là chị muốn hướng đến hình ảnh đó hay chịu ảnh hưởng từ gia đình?
Không riêng tôi mà cả ba chị em tôi đều là tuýp “phụ nữ của gia đình”. Chị em tôi đều là những người sống hướng nội, thích cuộc sống giản dị không phô trương.

Chồng chị là người Pháp. Anh có nói, anh ấy yêu chị vì chất Việt truyền thống ở chị?
Chồng tôi yêu mọi điều về Việt Nam, và yêu vợ vì tố chất Việt trong tôi.
Càng xa quê hương tôi lại càng ý thức gìn giữ phẩm chất Việt nhiều hơn vì đó chính là một phần tinh hoa của dân tộc mang trong mình.
Tôi yêu áo dài, yêu Việt Nam, yêu văn hóa cội nguồn theo cách thuần khiết nhất, chân thành nhất.
Sau bao năm, khi nhớ về Hà Nội tôi vẫn thấy mình ở con phố ấy với hàng sấu xanh mát cùng tiếng ve những buổi trưa hè, tiếng rao hàng văng vẳng của những người bán rong và nét đẹp bình dị nhưng sâu lắng của con người Hà Nội.
Dù Hà Nội hôm nay đã biết bao thay đổi nhưng ký ức về một Hà Nội xưa trong tôi vẫn là đẹp nhất.


